Nửa đêm say khướt trở về, chồng lao vào tôi như con thú đói nhưng việc xảy ra tiếp theo khiến tôi bị sốc nặng

Lấy nhau được 1 năm thì cả năm đó là một cơn ác mộng đối với tôi. Chồng tôi luôn trở về trong tình trạng say mèm lúc 2, 3 giờ sáng mặc kệ vợ gọi bao nhiêu lần, gửi bao nhiêu tin nhắn cũng không quan tâm. Thứ tôi nhận được chỉ là sự chờ đợi trong vô vọng. Càng lúc tôi càng thấy chán nản với cuộc hôn nhân này và không ít lần tôi đã từng nghĩ tới việc ly hôn.

Tôi không thể hiểu được vì lý do gì mà anh lại thay đổi nhanh tới vậy. Từ một người đàn ông ga lăng, luôn quan tâm, yêu chiều tôi trong suốt 1 năm yêu nhau giờ lại trở thành một người chồng vô tâm, vô trách nhiệm. Anh với tôi giờ đây giống như hai người bạn sống chung trong một căn nhà hơn là vợ chồng! Số lần chúng tôi nói chuyện cùng nhau trong ngày chắc cũng không quá năm đầu ngón tay.

Có một điều mà tôi chưa bao giờ dám nói với bất kì ai đó là sau ngần ấy thời gian ở bên anh tôi vẫn còn là một cô gái nguyên vẹn. Ngay cả trong đêm tân hôn, anh uống khá nhiều rượu và ngủ một mạch cho tới sáng, chỉ có tôi là chờ đợi bao lâu tới giây phút ấy rồi lại hụt hẫng. Cũng khá nhiều lần tôi chủ động ăn mặc mát mẻ và gợi ý nhưng chồng cũng không hề chạm vào tôi:

- Anh à, tối nay dành một đêm cho em đi?
Chồng tôi không nói câu nào, chỉ lẳng lặng bỏ điều khiển tivi đấy rồi mở cửa ra ngoài.

Hai tháng trước, không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi quyết định phải nói chuyện rõ ràng với chồng về chuyện này.

- Anh bị vô sinh hay không còn tình cảm với em mà đến cả năm nay anh không hề động vào em?

Lần đầu tiên giữa chúng tôi xảy ra một trận cãi vã lớn. Tôi gào lên trong vô vọng. Tại sao một người đàn bà có hình thức cuốn hút như tôi lại bị đối xử như một người mắc bệnh hủi vậy. Suýt chút nữa tôi còn giơ tay lên tát anh một cái nhưng may mắn là tôi đã dừng lại đúng lúc. Cuối cùng anh bỏ ra ngoài mặc cho tôi khóc lóc ầm ĩ phía sau.

Đêm đó, tôi vừa mới thiếp đi được một lát thì anh trở về, người nồng nặc mùi rượu. Bỗng nhiên, anh lao vào tôi như một con thú đói. Bộ váy ngủ mỏng manh màu đỏ tôi mặc trên người bị anh dùng một tay thô bạo tuột ngay xuống đất. Anh cứ thế ghì chặt lấy tôi.

Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra , giữa chúng tôi chưa từng có sự tiếp xúc da thịt, chẳng lẽ đêm nay anh đã lấy lại được "bản lĩnh" của một người đàn ông thực sự.

Chưa biết mình nên làm gì tiếp theo thì đột nhiên anh dừng lại, nằm vật sang bên cạnh. Tôi quay sang, lo lắng hỏi:
- Anh bị làm sao vậy? Anh đau chỗ nào?

Anh im lặng chừng hai phút rồi nhìn tôi, cứ thế anh ôm lấy tôi mà khóc. Tôi chưa bao giờ thấy anh khóc như vậy.
Trong tiếc nấc, từng lời anh thốt ra khiến khiến tai tôi như ù đi:

- Anh xin lỗi em, bao lâu nay anh luôn lừa dối em. Anh đã rất nhiều lần muốn thử yêu em, đối với em như một thằng đàn ông nhưng anh không làm được. Anh là một thằng gay!
- Anh lấy em để quên đi hình bóng của chàng trai anh thầm yêu suốt những năm cấp 3 nhưng không được đáp lại. Anh không dám sống thật với giới tính của mình, anh không dám để bố mẹ biết.
- Bao lâu nay anh biết em trách móc anh vì không cho em điều em muốn, không để em làm một người mẹ nên hôm nay anh đã uống rất nhiều rượu. Anh muốn dùng rượu để thử làm điều đó một lần nhưng anh không thể.

Nghe xong những lời đó, không chỉ anh khóc mà tôi cũng khóc. Hóa ra, anh lấy tôi không phải vì tình yêu mà vì tôi có thể làm bình phong che giấu con người thật của anh. Anh thật tàn nhẫn, độc ác. Vì sự ích kỷ của anh mà tôi đã phải mất đi tuổi xuân, tình yêu của một người con gái. Tôi đã hy sinh cho anh nhiều như thế nhưng giờ thứ tôi nhận được là gì đây?

Tôi lao vào đấm anh thùm thụp, anh không hề chống cự mà chỉ ghì chặt lấy tôi nói lời xin lỗi.
- Tại sao anh lại độc ác với tôi như vậy? Tại sao anh lại lấy tôi trong khi anh không phải là một thằng đàn ông?"


Giờ đây tôi phải đối mặt với người đàn ông ấy như thế nào đây? Tôi căm hận anh vì đã lừa dối tôi nhưng tôi cũng thấy thương anh. Thương một con người không được làm chính mình, không dám ở bên người mình yêu thương.

Tôi muốn bỏ anh, tôi có thể đến với một chàng trai khác vì tôi vẫn còn trong trắng nhưng khi tôi bỏ anh rồi liệu gia đình anh có còn chấp nhận anh? Sau này anh sẽ sống như thế nào?