Ly hôn không đáng sợ và tồi tệ đâu, chỉ là sự giải thoát cho hạnh phúc đã vỡ…

Nhưng nếu cuộc hôn nhân đã đi đến hồi không thể cứu vãn được, cảm thấy không hề còn chút tình cảm, có quá nhiều tổn thương hay không thể chấp nhận tính cách, lối sống, con đường của người kia thì nên dừng lại.


Chắc hẳn có người từng nghĩ ly hôn là điều gì rất đáng sợ, là điều rất tồi tệ trong cuộc sống. Bởi vậy, dù không tồn tại tình yêu, nhiều người vẫn cứ dùng dằng trong cảnh sống trong bức bách, nặng nề với lí do bao biện còn tình nghĩa, hay vì những đứa con, vì danh dự của gia đình, bản thân mình.

Thừa nhận rằng, tan vỡ không phải là điều bất cứ ai mong muốn ở một gia đình. Bởi những tổn thương tình cảm cũng như sự thay đổi cuộc sống mà nó gây ra là rất lớn. Mỗi người phải đi một con đường riêng, phải bắt đầu lại từ đầu, nếu đã có con thì con cái sẽ không thể sống chung với cả bố mẹ của mình, thậm chí là ly tán đứa ở với cha, đứa ở với mẹ. 

Nhưng nếu cuộc hôn nhân đã đi đến hồi không thể cứu vãn được, cảm thấy không hề còn chút tình cảm, có quá nhiều tổn thương hay không thể chấp nhận tính cách, lối sống, con đường của người kia thì nên dừng lại. Nếu đôi vợ chồng chưa có con thì chia tay là việc dễ dàng hơn. Nhưng nếu có con rồi, dám chắc những đứa trẻ sống trong gia đình bố mẹ luôn hục hoặc, bất đồng, mâu thuẫn, bản thân chúng không thể vui vẻ và hạnh phúc được.

Tôi có người chị họ xinh đẹp và tài giỏi, ngày chị lấy chồng ai cũng mừng cho chị vì lấy được người chồng xứng đôi vừa lứa không chỉ nổi trội về tài năng mà cũng rất mực điển trai, lịch thiệp. Cuộc sống của chị khiến cho nhiều người ngưỡng mộ, mơ ước có, ghen tị cũng có. 

Chị làm việc ở một cơ quan lớn của nhà nước, còn anh dám bỏ việc ở một vị trí quan trọng để xây dựng nên một công ty của riêng mình và ngày càng ăn nên làm ra. Vài năm sau, anh mua một căn nhà lớn với thiết kế đẹp mắt với đủ sân vườn ngay giữa lòng thành phố xa hoa. Họ cũng có một đứa con trai kháu khỉnh. Mỗi lần gặp chị hay kể về chị là họ hàng, làng xóm đều tấm tắc khen chị tốt số.

Vậy mà đùng một cái, chị ly hôn và nhận trách nhiệm nuôi con. Ai cũng khó hiểu bất ngờ, nhưng chỉ riêng chị biết cuộc hôn nhân đã như chiếc bát bị vỡ, có cố gắng cứu vãn cũng không thể làm nó về hình dạng ban đầu. Thì ra do anh quá thành đạt, bản thân lại là người ga lăng, đào hoa, tính chất công việc phải hay đi lại gặp gỡ đối tác, khách hàng nên cơ hội để các cô gái quyến rũ, giỏi giang lại say mê tiếp cận rất nhiều. Né tránh, cẩn trọng nhiều lần nhưng cuối cùng cũng không chiến thắng được sự nhẹ lòng của bản thân. 

Cho rằng anh sao nhãng gia đình một lần và tha thứ. Anh cũng hối lỗi và lo lắng cho vợ con. Tưởng rằng sự việc sẽ không lặp lại, nhưng tới lần hai, lần ba thì chị quyết tâm rũ bỏ thật sự trong ánh mắt bàng hoàng của anh, của căn ngăn của nhiều người để bắt đầu cuộc sống mới với đứa con của mình.

Cũng có một người bạn làm cùng công ty cũ của tôi, tôi chứng kiến cảnh ngày chị mới yêu tới khi chị lấy chồng và ly hôn cũng cảm thấy bất ngờ. Chị không có vẻ long lanh khuynh thành nhưng có nét dịu dàng, nhu mì của người phụ nữ mà đàn ông muốn bảo vệ. Giống như vẻ ngoài, tính cách chị hiền lành, tốt bụng, là mẫu người của gia đình, chịu khó, chăm chỉ làm việc, cư xử khéo léo nên ở công ty ai cũng quý mến. Hôn nhân của chị cứ bình yên.

Năm đầu chưa có con, nhiều người hỏi, chị nói gia đình đang kế hoạch. Đến hai năm, ba năm chị vẫn mỉm cười mong cái duyên tới con cũng tới. Chúng tôi nghĩ rằng hai vợ chồng chị lấy nhau vì tình yêu, chồng chị cũng là người rất mực tình cảm, thông hiểu với vợ, chuyện con cái thì cũng không cần vội vàng mà tùy duyên trời, hơn nữa ở nơi làm, lúc nào chị cũng nhẹ nhàng, xinh xắn, vui vẻ và cần mẫn tới công việc thì nghĩ rằng chị vẫn đang hạnh phúc với cuộc sống và hôn nhân của mình. 

Để sau này, thông qua một người bạn thân với chị mới biết chị đã ly hôn. Tôi không cố tìm hiểu lí do. Một là vì hôn nhân là tình cảm và trách nhiệm. Trách nhiệm thì có nhiều điều để lo để nghĩ, để chu toàn mà trong cuộc đời đâu phải ai cũng giống hoàn cảnh của ai, đâu phải ai đều có những thuận lợi dễ dàng. 

Tình cảm thì lại càng phức tạp. Hơn nữa trong hôn nhân chỉ những người trong cuộc mới hiểu được và cảm thấy sáng suốt với quyết định của mình.


Sau này, gặp chị, tình cờ biết được những thông tin của chị tôi thấy chị đã có một cuộc sống mới mới mẻ và lạc quan. Chị làm một công việc mới về viết lách, hay đi nhiều nơi. Chị để kiểu tóc mới, chị mặc những bộ quần áo đáng yêu, trang điểm khiến chị đẹp, trẻ trung rất nhiều. 

Trải qua một lần đổ vỡ không làm cằn cỗi tâm hồn của chị, có thể đâu đó trong tâm hồn vẫn chất chứa nỗi buồn, kỉ niệm, nhưng qua ánh mắt, qua những lời chị viết trên trang cá nhân, qua cách chị say mê với công việc mới tôi thấy chị cũng mở cửa lòng để sống cuộc sống mới tươi trẻ hơn.

Có thể thấy ly hôn không phải địa ngục hay điều gì quá đáng sợ là sự thất bại hay đáng xấu hổ, rất nhiều cặp vợ chồng sau khi ly hôn, vẫn chung tay nuôi con cái, vẫn có trách nhiệm giáo dục và dạy dỗ con cái khôn lớn, trưởng thành. Mỗi cuộc đời, mỗi cá nhân đều tự biết cách sinh tồn trong môi trường mà họ phải sống.

Khi cuộc sống hôn nhân bế tắc hay không còn chung sự đồng cảm hướng đi, ly hôn chỉ là một sự lựa chọn khác, một hướng đi khác cho chính bản thân mình mà thôi.

Luôn mong những cái kết viên mãn, mong một gia đình ấm áp sum vầy, nhưng trong một cuộc hôn nhân đã đủ rạn vỡ và không còn niềm tin về nhau, tôi vẫn nghĩ ly hôn là một sự giải thoát văn minh.