Đi công tác chồng mang theo chiếc áo lót của vợ ngắm cho đỡ nhớ, một hôm bất ngờ lên thăm mới biết áo lót của mình dùng để...
Ly vui sướng lắm khi lấy được người chồng như Tú. Chẳng có ai chiều vợ như Tú hết cả. Chỉ cần Ly nói là có thì chẳng bao giờ Tú nói là không. Cũng không bao giờ Ly nghe thấy chuyện Tú lăng nhăng hay là ngoại tình này nọ ở đâu đó. Tú luôn giữ đúng chừng mực trong mọi mối quan hệ tình cảm. Điều đó khiến Ly tin tưởng Tú tuyệt đối.
Tú cũng thường xuyên đưa Ly đến các buổi tiệc của công ty. Ly xinh đẹp, quyến rũ thì khỏi phải bàn rồi. Hai vợ chồng cũng đang trong giai đoạn kế hoạch nên vóc dáng của Ly vẫn như khi còn là con gái. Ly biết, khi Ly sánh bước bên Tú, sẽ có rất nhiều ánh mắt ghen tỵ hướng về Tú. Bản thân Tú cũng không thể ngờ được rằng, mỗi lần đưa ly đi cùng như thế lại khiến cuộc hôn nhân của Tú vấp phải sóng gió lớn như vậy.
-Hôm nay giám đốc muốn đến nhà mình ăn cơm em ạ!!
Ly tròn mắt khi Tú nói như vậy. Tú chỉ là nhân viên quèn, không trưởng phòng, không phó phòng, tại sao đột ngột giám đốc lại đến nhà Tú được cơ chứ.
-Giám đốc đang muốn cất nhắc anh nên chuyện anh ta muốn đến nhà mình ăn cơm cũng là chuyện thường thôi mà.
Gì chứ nếu là chuyện công việc của Tú thì Ly luôn luôn sẵn sàng. Ly làm một mâm cơm vô cùng thịnh soạn để đón giám đốc của Tú. Chỉ có điều…
Suốt cả bữa ăn, Ly không thể nào tự nhiên được khi giám đốc của Tú ăn thì ít, nói chuyện với Tú thì ít, cứ quay ra nhìn Ly thì nhiều. Ánh mắt lại còn hau háu, khiếm nhã vô cùng. Đợi tay giám đốc về, Ly kéo Tú lại:
-Em nghĩ lần sau anh đừng mời giám đốc đến nhà nữa. Em thấy không được thoải mái.
-Em cứ hay nghĩ xa xôi, mình không khéo, không chiều lão một tý thì làm sao có được cái chức mình muốn chứ. Em chịu khó vì anh đi.
Nhưng là đã quả quyết là sẽ không cho Tú mời tay giám đốc về nhà nữa rồi. Ly không muốn, Tú cũng chẳng ép buộc được. Rồi Tú nói với Ly, Tú phải đi công tác. Tú kêu Ly ở nhà giữ gìn sức khỏe chăm sóc cho bản thân cẩn thận. Rồi sực nhớ ra điều gì, Tú quay ra nhìn Ly:
-Anh quên nhắc. Lát xếp đồ cho anh, em nhớ bỏ vài chiếc áo lót của của em vào vali đồ của anh nhé!!
-Để làm gì chứ anh?? Em có đi công tác cùng anh đâu??
-Em không phải thắc mắc, cứ làm theo ý anh là được. Chẳng qua là đi lâu, nhớ hơi em quá, khó ngủ thì ôm mấy chiếc áo lót của em, có hơi em là dễ ngủ ngay ấy mà.
Ly khi ấy cũng chỉ nghĩ đơn giản như Tú nói mà thôi.
Tú đi, Ly ngóng từng ngày đợi Tú về. Nhưng đã quá ngày rồi, Tú vẫn nói chưa có hoàn thành công việc để trở về nhà với Ly. Ly nhớ Tú vô cùng. Kể từ khi kết hôn đến giờ, đây là lần đầu tiên Ly xa Tú lâu như vậy. Hay là lên thăm Tú nhỉ, Ly nghĩ ngay ra được vì Ly cũng khá rảnh thời gian này. Nghĩ là làm ngay và Ly không hề báo trước cho Tú vì muốn Tú bất ngờ. Ly đâu dám tin, người sững sờ lại chính là Ly.
Ly chứng minh mình là vợ của Tú và được mở cửa vào phòng Tú. Cánh cửa phòng của Tú mở ra, Ly chết lặng khi người ở cùng phòng với Tú chính là tay giám đốc háo sắc kia. Tệ hơn nữa, trên tay hắn đang cầm những chiếc áo lót của Ly, hít lấy hít để. Nhìn khuôn mặt của hắn, Ly thấy gai ốc trên người mình nổi lên hết cả.
-Sao lại thế này chứ anh?? – Ly nhìn Tú, gằn giọng
-Anh… Thì em không chịu để giám đốc đến nhà nên anh đành phải làm như thế này chứ sao nữa. Anh cần có công việc, em hiểu không?? Mà em cũng đâu có mất mát thứ gì đâu.
Ly giang tay cho Tú một cái tát cháy má rồi lao nhanh ra ngoài. Điều mà Ly vừa đón nhận, Ly thấy nó ghê gớm còn hơn cả sự phản bội. Tú đã làm gì với Ly vậy. Sự tổn thương về tinh thần còn lớn hơn, khủng khiếp hơn sự tổn thương về thể xác. Vì cái ghế trưởng phòng, Tú có thể lừa dối Ly, sẵn sàng mang lòng tin của Ly đi bán rẻ như thế sao chứ. Ly thất vọng về Tú, về cuộc hôn nhân màu hồng này.
Còn Tú, nhìn Ly bỏ đi, chân Tú như bị đổ bê tông, cứng đờ hết cả lại, không thể nào mà nhúc nhích nổi nữa. Tú quỳ gục xuống. Tú vừa làm gì vậy chứ, cái ghế mà Tú mong đợi có xứng đáng để Tú đánh đổi như vậy không đây?? Tú phải làm gì để hàn gắn lại trái tim bị tổn thương của Ly bây giờ??
