Hôm nay, tôi cờ gặp Oanh, cô bạn từ thời đại học, Oanh đã kéo tôi vào một góc, mặt mày nó có vẻ nghiêm trọng lắm!
- Mày biết chuyện gì chưa?
- Tao thì chuyện gì cũng biết, thế mày muốn hỏi cái gì mới được chứ?
- Nhìn cái mắt phởn phơ, bình chân như vại của mày là tao biết rồi. Tao chán mày quá!
Tôi nổi cáu:
- Có chuyện gì thì mày nói đại đi, vòng vo mệt hết cả người.
Tới đây Oanh mới thỏ thẻ:
- Bà Tâm vợ cũ của lão Thắng chồng mày sắp cùng làm một dự án rất lớn. Tao mới chuyển vào công ty bà Tâm nên biết. Nhưng hôm nọ, trong cuộc họp giữa các nhà thầu, tao thấy biểu hiện của họ rất lạ.
Tưởng cái con “thông tấn xã nửa mùa” này cho tôi biết chuyện gì đại sự quốc gia gì, chứ cái thông tin này thì tôi biết từ lâu rồi. Vừa nghe thấy thế, tôi gạt phắt đi:
-Mày chỉ giỏi tưởng tượng, lạ gì mà lạ! Từ hồi tao và anh Thắng cưới nhau, thỉnh thoảng chị Tâm cũng dẫn con bé My sang chơi với bố mà. Họ còn nói chuyện thì tao ngồi lù lù ở đấy có sao đâu. Hay mày định khuyên tao về bắt chồng bỏ cái hợp đồng tiền tỷ đó đi!
Nghe tới đây, Oanh có vẻ ngạc nhiên như nghe chuyện lạ kì thú:
- Mày định để thế à? Đừng bất cẩn thế! Có lúc hối không kịp đâu!
- Bất cẩn gì, họ chia tay thì vẫn còn con chung, vẫn là bạn được mà, vẫn phải qua lại vì con bé chứ! Tao mà cấm đoán quá, chỉ tội cho trẻ con mà lại còn mang tiếng ghen tuông, ích kỉ. Với tao thấy, chị Tâm cũng là người tế nhị, nhiều lần đưa bé My về chơi với ông bà nội, chị ấy còn giữ ý với tao, nên cố tình đến vào lúc anh Thắng không có ở nhà đấy.
Mặc kệ sự cao thượng của cô bạn. Trước khi về, Oanh vẫn không quên dặn dò Cúc:
- Dù gì mày cũng phải để ý nhé! Bà Tâm không phải dạng vừa đâu. Mày thử nghĩ xem bà ấy xinh đẹp, giỏi giang là thế, sao bỏ chồng từng ấy năm vẫn chưa tái hôn.
- Thì người ta không thích thôi.
Là người vô tư, tôi chẳng nghĩ gì nhiều về những lời Oanh nói. Tôi tin tin tưởng Thắng, Tâm là người phụ nữ xinh đẹp và thông minh nhưng chỉ vì quá cố chấp và không chịu hy sinh mà chị ấy đánh mất hạnh phúc. Nhưng sau 5 năm lấy Thắng và qua nhiều lần tiếp xúc, tôi luôn cảm thấy dễ chịu khi gặp vợ cũng của chồng. Chị cư xử nhã nhặn và tế nhị, luôn dạy bé My phải nghe lời bố và cô Cúc. Có lần con bé về chơi với bố, Tôi không để ý khiến cháu bị ngã. Tôi sợ tôi và chị Tâm sẽ xảy ra xích mích. Nhưng khi đến đón con, chị Tâm vẫn ôn tồn nói không sao, trẻ con ngã là chuyện thường.
Tối hôm đó, về nhà, Thắng đã nói với tôi việc anh sẽ làm việc cùng Tâm trong thời gian tới và mong được vợ thông cảm. Thấy được sự thành thật và tôn trọng của chồng với mình, tôi càng yên tâm. Vả lại, cả hai đã có một cậu con trai đáng yên là cu Tuấn, làm sao Thắng làm tổn thương vợ được.
Vài tháng trôi qua, mọi chuyện vẫn bình yên, thậm chí Thắng còn đối xử với tôi tốt hơn trước. Chỉ có điều công việc bận bịu khiến anh hay đi sớm về khuya. Dự án của anh và Tâm cũng đã kết thúc. Những việc mà Oanh lo lắng đã không xảy ra. Tôi mỉm cười vì mình đã dặt lòng tin đúng chỗ.
Hôm nay là sinh nhật cu Tuấn, bé My tới sự từ sớm và hứa sẽ ngủ lại để chơi với bố và em. Nhưng cả nhà chờ tới 8h tối mà Thắng vẫn chưa về.Bọn trẻ cứ sốt sình sịch lên đòi bố về mới thổi nến. Tôi đành gọi điện cho anh:
- Alo, em à! Anh định tiếp đối tác nên phải khuya mới về. Em cứ cho bon trẻ cắt bánh đi. Mai anh sẽ có quà cho con.
Vừa nghe thấy bố về rất muộn, bé My đã thay đổi quyết định, nằng nặc đòi ăn bánh xong sẽ về nhà với mẹ. Tôi dỗ dành kiểu gì cũng không được. Ăn bánh xong tôi đành bắt taxi đưa con bé về. Vì đã nói trước với Tâm là sẽ giữ bé My ở lại qua đêm, nên dù gì tôi cũng phải vào nói với chị Tâm một tiếng. Vừa thấy cổng khóa, bé My đã nói với tôi:
- Cô chờ cháu nhé! Cháu có chìa khóa, để cháu mở cửa.
Con bé chạy ù vào nhà. Tôi đi ngay phía sau. Đến cửa phòng ngủ của chị Tâm tôi nghe thấy tiếng của đàn ông, những âm thanh yêu đương nhạy cảm, nghĩ tới chuyện bạn trai chị đang ở đây mà tôi lại đến phá đám, chợt tôi thấy hơi bố rối. Chợt bé My mở toang cửa, trước khi tôi kịp ngăn. Cả tôi và con bé đều bất ngờ khi nhìn thấy người đàn ông ở trong phòng.
- Bố ơi, sao bố lại ở đây?
Thắng đang ở trên giường của Tâm. Đang trao nhau những nụ hôn nồng nhiệt thì họ giật mình vì tiếng mở cửa. Tâm hoảng hốt lấy chăn chen vội thân thể lõa lồ trước mặt con gái. Vừa nhìn thấy tôi, mặt Thắng cắn không còn giọt máu.
- Sao em lại ở đây?
- Tôi không ở đây thì làm sao được chứng kiến kịch hay như thế này.
Tôi đã tặng cho Thắng một cái tát trời giáng, rồi sau đó vùng chạy khỏi người đàn ông đáng ghê tởm mà bao lâu nay tôi luôn tin tưởng. Hóa ra mấy tháng nay hai con người đó đã diễn kịch quá xuất sắc.
Cả đêm hôm đó tôi cứ nằm suy nghĩ mãi. Liệu những gì mà chính mắt tôi trông thấy có phải là lần đầu tiên Thắng phản bội tôi không. Năm năm qua, Tâm vẫn lù lù ở đó, hay họ đã ăn nằm với nhau chán chê rồi. Tôi cứ tưởng rằng mình cao thượng, khi để chồng thoải mái gặp vợ cũ và đến thăm nom con riêng. Nhưng hóa ra tôi lại là kẻ ngốc.
Sáng hôm sau, vừa nhìn thấy mặt tôi.Thắng đã lắp bắp:
- Anh xin lỗi!
Tôi lặng im, không nói gì. Thực sự tôi không thể đưa ra quyết định vào lúc này. Mấy hôm sau, bé My bị ngộ độc thức ăn. Tâm gọi điện cho Thắng, anh phi ngay vào viện với con gái, anh có rủ tôi đi chung, nhưng tôi lắc đầu. Anh vừa đi, tôi lại thẫn thờ khi nghĩ đến cảnh Thắng và Tâm sẽ ở gần nhau. Dù họ không chạm vào nhau và đang phải chăm sóc đứa con bệnh tật nhưng điều đó cũng làm tôi khó chịu không thở nổi.
Nếu Thắng ngoại tình với người phụ nữ khác, tôi có thể cấm hai người đó không gặp nhau nữa. Nhưng đằng này Thắng lại ngoại tình với chính vợ cũ, vì đứa con chung, họ sẽ dây dưa với nhau cả đời. Cuối cùng, tôi quyết định ly hôn.
Vài tháng sau khi ly hôn, tôi có gặp Thắng. Trông anh ta tiều tụy quá nhiều. Sau khi chúng tôi ly hôn, Thắng và Tâm vẫn không quay về với nhau. Tôi nghe Oanh kể rằng Tâm có nói với vài người đồng nghiệp là chị ta chán hôn nhân lắm rồi. Bước chân vào chuyện hôn nhân một là đủ rồi. Bây giờ Thắng lại trở thành người đàn ông độc thân với quá khứ hai đời vợ!
