Anh không có tư cách gì để đuổi vợ ra khỏi nhà. Cút đi giùm tôi!

Những tháng cuối của thai kì, bụng ngày một lớn làm tôi vô cùng khó ngủ. Nằm ngửa thì không thể được. Nằm nghiêng cũng không xong, cứ chốc chốc, tôi lại phải trở mình cho đỡ mỏi. Thấy vợ cứ xoay đi, xoay lại trên giường, Thiện nổi cáu:

- Cô làm gì mà cứ cựa như sâu đo thế! Có nằm yên cho tôi ngủ không thì bảo.

- Giỏi thì anh mang bầu thử xem có khó chịu không?

- Việc này tự cô chuốc lấy mà, còn kêu cái gì nữa?

Mang bầu vào thời tiết nóng nực, tôi đã khổ sở lắm rồi, chồng không động viên được câu nào lại còn gắt gỏng, tôi thấy tủi thân ghê gớm. Vốn dĩ, Thiện ham chơi nên cũng chưa muốn cưới vợ. Nhưng vì tôi trót có bầu nên hai đứa đành phải làm đám cưới.

Lấy vợ vào, không được thoải mái tụ tập bạn bè thâu đêm suốt sáng như trước. Tiền lương mỗi tháng lại phải đưa cho tôi hơn nửa nên anh tức tối ra mặt. Ngày còn yêu nhau Thiện dịu dàng, quan tâm tới tôi bao nhiêu thì bây giờ anh trở nên thay đổi đến chóng mặt. Y như thể biến thành con người khác vậy, cục súc và bẳn gắt.

Nếu tôi có nhờ Thiện chuyện gì, gặp lúc anh đang vui vẻ thì không sao, nhằm đúng lúc anh đang bực mình chuyện gì mà mở miệng ra nhờ thì cứ phải xác định tinh thần trước. Nhẹ thì anh sẽ càu nhàu, nặng thì anh cứ thế mắng vợ xơi xơi cho bỏ tức.

Tuy Thiện không quan tâm tới tôi, nhưng bù lại mẹ chồng tôi lại rất tâm lý và thương con dâu. Mỗi lần, mẹ thấy Thiện mắng tôi là kiểu gì bà cũng “sạc” cho anh một trận:

- Sao con vô tam thế hả Thiện? Vợ đang bầu bí, con không thương nó thì thôi. Lại cứ gắt gỏng với nó là thế nào?
Biết tôi buồn nên mẹ vẫn thường động viên:

- Lấy phải thằng vô tâm như thằng Thiện nhà này, mẹ biết con cũng chẳng sung sướng gì. Tại ngày bé mẹ chiều nó quá nên bây giờ nó mới như thế. Nhưng con yên tâm, mẹ sẽ luôn đứng về phía con.

Chuyện Thiện hay cáu gắt với tôi, tôi cũng không để tâm nhiều nữa. Vì chịu đựng nhiều tôi cũng quen rồi. Nhưng hôm tôi vào viện đi đẻ, anh làm tôi tủi thân đến ứa nước mắt. Người ta thì được chồng kè kè ở trong viện để chăm sóc, đằng này, tôi chỉ có mẹ chồng ở bên cạnh.

Thiện mang tôi vào viện, ngồi với vợ được một lúc thì anh nhấp nhổm muốn về để còn thay quần áo đi chơi. Lâu lắm mới thấy anh nịnh vợ được một câu:

- Vợ yêu ở lại đây nhá! Ở đây có mẹ rồi mà ! Tí nữa anh vào với em.

Chẳng kịp nhìn xem vợ gật đầu hay lắc đầu, vợ cười hay mếu, Thiện đã vọt ra cửa. Vợ nằm đau đớn cả nửa ngày trời, anh cũng chẳng gọi điện hỏi han được một câu. Bực mình quá, tôi gọi điện cãi nhau với anh một hồi. Thiện lại phi vào viện, vừa nhìn thấy tôi anh lại mắng sa sả:

- Sao cô lắm chuyện thế hả? Đã đẻ đâu mà gọi tôi vào. Đẻ xong thì mẹ con cô bồng bế nhau về bên ngoại cho tôi yên thân, tôi không rảnh để hầu hạ đâu.

Trước mặt bao nhiều người, anh nỡ đuổi tôi về nhà ngoại. Nước mắt tôi cứ thế chảy ra. Lúc đó mẹ chồng tôi ra ngoài mua cho con dâu mấy quả cam. Lúc đi vào bà đã nghe thấy hết những lời Thiện nói. Bà chỉ thẳng vào mặt anh và tuyên bố:

- Mày không có quyền đuổi cái Nga về nhà ngoại. Nhưng mẹ sẽ đuổi mày đi ngay bây giờ! Về nhà, mày nhớ thu dọn đồ đạc đi nghe chưa?

Mẹ chồng tôi nói là làm. Tối hôm ấy, tôi sinh cu Tít, vì sinh thường nên ba hôm sau là bác sĩ cho về . Khi mấy mẹ con bà cháu từ viện Phụ sản trở về, mẹ chồng tôi bắt Thiện phải dọn đồ ra ngoài ở. Nhà bà cũng thuê sẵn cho anh luôn rồi. Thiện cứ thế trố mắt ra nhìn mẹ:

- Mẹ có thấy ai như mẹ không ? Chỉ bênh con dâu và cháu nội mà bỏ mặc con trai!

- Anh Thiện, anh còn đứng đó mà lý sự với tôi nữa à? Ai đúng thì tôi bênh, không phân biệt con dâu, con trai gì cả. Trong vòng 3 tháng, nếu anh không sửa đổi tính tình và sống có trách nhiệm thì đừng có trách tôi.

Từ hồi bị mẹ đuổi ra khỏi nhà, Thiện cư xử điềm đạm và biết quan tâm đến vợ con hơn. Nhiều lần về nhà thăm con, anh đã biết pha sữa cho thằng bé, nếu thấy tôi đang ngủ, anh tự động bế con dậy, cho cu Tít ti bình. Thấy con trai gầy hẳn đi, mẹ chồng tôi còn nói mát:

- Xa vợ đã thấy sướng chưa con?


Ba tháng sau, thấy Thiện thay đổi hẳn tính tình, mẹ tôi mới đồng ý cho anh về nhà. Sau khi được cải tạo một cách triệt để, Thiện giờ đây đã trở thành một người chồng, người cha biết quan tâm tới gia đình, đúng như tôi hằng mong đợi.