Câu chuyện tưởng đùa mà như thật này hóa ra chưa bao giờ là một chuyện bịa đặt cả. Nó xảy ra vào mùa đông năm 1966 ở nước Mỹ. Và cho đến tận ngày nay người ta vẫn thường kể nó như là một câu chuyện vui đùa nhưng cũng là lời cảnh tỉnh cho những kẻ dối trá. Người ta thường nói dối vì lợi ích của bản thân mình song trớ trêu là đôi khi chính sự dối trá ấy khiến ta vụt mất sự may mắn mà số phận dành cho chính chúng ta. Nguyên văn câu chuyện đó như sau:
“Một ngày mùa đông năm 1966, Jack quyết định cùng người bạn thân của mình là Paul đến Texas trượt tuyết. Hai người tự lái xe đi. Sau khi xe di chuyển được vài tiếng, họ bất ngờ gặp phải một trận bão tuyết đáng sợ. Không còn cách nào khác, hai người quyết định tạm dừng, đỗ xe trước cửa một nông xá, hỏi nữ chủ nhân diện mạo mĩ miều liệu cô có thể cho họ ngủ lại một đêm hay không.
Người phụ nữ giải thích: "Chồng tôi mới mất cách đây không lâu, nếu để hai vị ở lại trong phòng của tôi, tôi sợ hàng xóm sẽ đàm tiếu."
Nghe vậy, Jack liền nói: "Cô đừng lo, chúng tôi có thể ngủ trong nhà kho chứa đồ. Ngày mai khi mặt trời mọc chúng tôi sẽ đi ngay."
Nữ chủ nhân đồng ý với phương án này. Trước khi đóng cửa, cô liếc nhìn Paul, ánh mắt đầy ý tứ…
Buổi sáng hôm sau, trời quang mây tạnh, hai người bạn tiếp tục lên đường.
9 tháng sau, Jack nhận được một lá thư đến từ Texas. Sau khi mở thư ra, anh nghĩ vài phút mới ý thức được rằng lá thư đó đến từ người quả phụ làm nghề luật sư mà anh và Paul đã nhờ cậy trước đây.
Jack gọi điện cho bạn: "Paul, cậu còn nhờ người quả phụ xinh đẹp trong nông trang mà chúng ta đã ở nhờ không?"
"Ừ, tôi vẫn nhớ", đầu dây bên kia trả lời.
"Đêm đó cậu đã dậy và qua phòng ngủ của cô ấy đúng không?"
"Đúng… Tôi thừa nhận tôi đã làm thế\".
Jack tiếp tục hỏi: "Có phải cậu đã dùng tên và địa chỉ của tôi và không cho cô ấy biết tên thật của cậu?"
Mặt Paul đỏ gay, trả lời bạn: "Ừ, tôi đã làm vậy."
Lúc này, Jack mới tiếp tục nói: "Cảm ơn cậu! Cô ấy vừa qua đời và để tất cả tài sản lại cho tôi"
Vậy đó, nếu anh chàng Paul không nói dối nàng quả phụ đáng thương kia thì món gai sản kếch xù ấy đã thuộc về anh ta rồi. Đáng tiếc là chính sự dối trá của anh ta đã khiến anh ta vụt mất sự may mắn hiếm có mà số phận ban cho. Người ta thường nói dối vì bảo vệ lợi ích, bảo vệ chính bản thân mình. Paul nói dối vì tưởng rằng như thế là lợi cho mình nhưng thực ra lại là “thiệt mình lợi người”. Ai cũng nghĩ rằng Paul khôn ngoan khi nói dối một cách hèn hạ để bảo vệ bản thân trong một mối quan hệ qua đường để rồi ngã ngửa khi nghe Jack tiết lộ sự thật. Vậy nên người xưa mới có câu “khôn ngoan chẳng lọ thật thà” là vậy!
