Con sinh ra sứt môi, hở hàm ếch vì hai tháng đầu mẹ không dám "liều" làm điều mà bà bầu nào cũng ngại

Vợ chồng em vẫn chưa muốn có con ngay nên sau khi cưới, em đã chuẩn bị thế thủ từ đầu. Mỗi ngày, tầm khoảng 11 giờ đêm, em đều uống thuốc tránh thai đều đặn cho đỡ phải quên.


Vì nghe nói thuốc này có tác dụng đến 99% nên vợ chồng em cứ bơ bơ làm tới, chẳng mảy may nghi ngại gì. Hôm ấy, đang lúc xụt xịt cảm, em nhõng nhẽo, đòi chồng đèo xe về “hú hí” với mẹ. Trong lúc mẹ con tỉ tê với nhau, em khoe luôn rằng từ mấy tháng nay, chả hiểu sao ngực căng tròn ra, thích lắm! Mỗi tội hơi đau, hơi thâm. Ngây ngô, em còn hỏi mẹ có lá gì đắp lên cho nhũ hoa hồng hào hơn không. Mẹ nghe xong mừng lớn, vỗ đùi

“Dồi ôi! Thế là mẹ sắp có cháu ẵm rồi!”. Lúc này lão chồng em chẳng còn đóng kịch mà cứ thế hơn hớn “Thật không em, thật không? Anh sắp làm bố rồi hả?”. Anh ấy bế xốc em lên chạy khắp nhà thông báo um xùm trong khi em còn chưa kịp thử que... Nhìn mẹ với chồng hớn hở mà tim em tan nát...

Sáng hôm sau, em thử que vào lúc sáng sớm, y póc. Thôi thì coi như định mệnh, vợ chồng em đi siêu âm. Bác sĩ nói thai đã được 2 tháng, thai già hơn so với dự đoán của vợ chồng em lúc đầu. Em lo lắng lắm vì trong thời gian này em toàn uống thuốc tránh thai nhưng bác sĩ nói thực ra trên thế giới chưa có bằng chứng nào chứng minh thuốc tránh thai gây dị tật thai nhi. Nghe thế, tụi em cũng thở phào. 

Từ hôm siêu âm xong, em về nhà cũng được mẹ chồng tẩm bổ cho nhiều lắm nhưng triệu chứng cảm trước đó vẫn không sao dứt hẳn. Người em lúc nào cũng nhừ nhừ, đầu hơi đau, lại ho và sổ mũi nữa. Nhưng em sợ uống thuốc làm hư thai nên cứ chần chừ đi khám, kéo dài như thế đến tận tháng thứ 3. Khi thấy không khỏi, chồng em mới chở đi khám. Bác sĩ mắng cho một trận rồi còn nói em phải đi sàng lọc dị tật. Suốt thời gian chờ đợi, vợ chồng em như ngồi trên đống lửa nhưng không dám nói với bố mẹ.

Khi siêu âm lúc 22 tuần, em có khai ra tiền sử bệnh trong mấy tháng đầu, thấy mặt bác sĩ biến sắc em đã nghi nghi. Siêu âm xong, cầm kết quả trên tay một lúc bác mới nói “Con chị bị sứt môi, hở hàm ếch (SM-HHE)” . Lúc đó, em chẳng nhận thêm được chỉ dẫn gì ngoài một câu hỏi duy nhất: “Anh chị giữ hay bỏ thai?”. Lúc này, em đã có tình cảm rất lớn với con nên dù từ đầu không muốn có con và đang rất sốc thì em vẫn dõng dạc trả lời “Tôi sẽ giữ!”. Ấy vậy mà, ổng còn nói em phải chờ kết quả chọc ối như chưa từng nghe thấy gì.

Từ hôm biết tin con, em toàn trốn vào nhà vệ sinh khóc thầm. Em buồn vậy rồi, nhìn chồng thi thoảng xem tivi chợt đỏ hoe mắt mà thấy thương. Có hôm, em khóc nhiều, chồng chạy lại ôm rồi cả hai vợ chồng lại khóc. Nhưng khóc mãi rồi chẳng thay đổi được gì, em chỉ còn biết ráng giữ tinh thần để não con không bị ảnh hưởng. Bí mật về dị tật của con được giữ đến phút chót.

Ngày em đau bụng đẻ, có dặn chồng “Lựa lời nói cho bố mẹ hai bên để không ai phải sốc!”. Vậy mà hôm lên thăm cháu, ông bà cũng không khỏi bàng hoàng, khóc thương cháu hết nước mắt. Con em bị hở 2 bên và hở vòm 1cm. Chỉ có một niềm an ủi duy nhất là bé không nhẹ cân, cũng nặng được 3,4kg. Con không bú mẹ được mà phải uống từng muỗng em đút cho.

Trong thời gian em nằm viện, có hỏi các bác sĩ về cách trị thì bác cho biết thường các mẹ cho con khám ở bệnh viện Việt Nam Cu Ba. Nếu quen biết được bác sĩ bên đó, họ sẽ cho bé phẫu thuật khi được 6 tháng và nặng đủ 8kg.
Nhưng sau khi em về nhà, tìm hiểu trên mạng thì thấy viện nhi TW có phẫu thuật cho bé từ 1 tháng tuổi. Đến khi bé 4 tháng thì có thể hoàn tất. Việc còn lại, chỉ cần đợi đến khi bé lớn, làm thẩm mỹ và chỉnh giọng nói. Tuy nhiên, cũng có thông tin khác nói rằng nếu 1 tháng cho con khám thì bên này bác sĩ chỉ dán băng dính và đặt máng chỉnh hình cho con thôi.

Bản thân em thấy nếu can thiệp sớm thì sẽ tốt hơn cho con vì nó sẽ không ảnh hưởng đến hệ hô hấp của bé mà cũng tránh cơ bị cứng dần, khó can thiệp. Thậm chí, nhiều bé còn bị biến chứng động kinh.

Em đang rất rối chưa biết làm thế nào thì cách đây ít hôm, một bà chị họ của em ở Mỹ về mách cho. Chị ấy nói, bên đó, qua rất nhiều nghiên cứu khoa học rất nghiêm túc, các bác sĩ chỉ mổ SM-HHE cho trẻ khi bé được 3 tháng tuổi. Lý do phải là độ tuổi này vì dưới 3 tháng tuổi bé sẽ rất dễ bị:

+ Dị ứng với thuốc gây tê, gây mê
+ Khả năng phục hồi rất kém
+ Nguy cơ sốc thuốc và nhiễm trùng cao

- Nếu bắt đầu can thiệp từ lúc 3 tháng tuổi, trước tiên, bé sẽ được mổ vá môi trước. Khi bé đủ sức khỏe phục hồi, đến lúc 10 - 12 tháng tuổi, các bác sĩ sẽ tiếp tục phẫu thuật vá vòm họng.

- Để chỉnh giọng nói bình thường trở lại, bé phải đến khi được ít nhất 4 tuổi.

- Trong suốt quá trình phát triển ở những năm tiếp theo, bé sẽ được theo dõi tình trạng sức khỏe thường xuyên. Đến năm 10 -12 tuổi, khi xương mặt và xương đầu phát triển hoàn chỉnh, nếu thấy cần thiết phải mổ chỉnh hình một lần nữa, các bác sĩ sẽ can thiệp.

- Đến khi dậy thì, các vấn đề vè răng, cấu trúc khuôn mặt sẽ được xem xét một lần nữa để tiến hành phẫu thuật.
Em cũng chỉ nghe chị họ em nói thế. Nghe rất khoa học và đầy hy vọng vì chị em cũng đang học ngành y bên đó. Em cũng rất mong lần sau, khi hẹn gặp bác sĩ em sẽ trình bày cụ thể hơn để các mẹ cùng biết nhé! Chứ hiện tại, em cũng thấy bắt đầu có chút tia sáng rồi!

Những mẹ nào muốn biết thêm về nguy cơ sinh con dị tật SM-HHE, có thể theo dõi thông tin dưới đây mà tránh nhé! Đừng để con bị như trường hợp của em thì khổ cả bố mẹ mà tội cho con lắm!