Nhiều bé, nhất là khoảng 3-4 tháng tuổi, thích mút tay và nhiều bé còn mút tay cả ngày khiến cha mẹ rất lo lắng, tìm đủ mọi cách để giữ bé không mút tay, từ việc quấn bé trong tã chéo cho tới việc mặc quần ra bên ngoài tay bé. Nhưng làm sao để mắt tới bé cả ngày được, hơn nữa, quấn bé hay giữ tay bé cả ngày sẽ cản trở việc bé tập lẫy hay lật, tập những kỹ năng khác. Vậy thì cha mẹ nên làm gì?
Trước hết, mút tay là một phản xạ có sẵn khi bé sinh ra, động tác mút ngón tay cũng giống như bé bú ti mẹ vậy. Từ khi còn trong bụng mẹ, nhiều bé đã biết mút tay và qua siêu âm, cha mẹ có thể thấy bé mút ngón tay cái. Không ai cần dạy bé mút tay (nhưng cũng có nhiều bé không hề mút tay chứ không phải bé nào cũng như nhau), bé tự mình khám phá ra thôi.
Mút tay là cách bé tự trấn an mình, có thể coi ngón tay như một người bạn của bé, nhất là trong những tháng đầu tiên khi bé chưa thể quay đầu qua lại, chưa biết lật, lẫy và cũng chưa thể nhìn xa để khám phá thế giới xung quanh. Bé mút tay khi thấy buồn chán, mệt mỏi hoặc muốn có người chơi cùng chứ không phải bé mút tay vì bé đang đói hay đang đòi bú như ta tưởng. Lúc này bé mút ngón tay cũng giống như nhiều bé khác ngậm ti giả vậy, để "bú cho vui" chứ không phải cần bú sữa thật sự.
Mút tay có nhiều lợi ích cho bé. Khi mút tay, bé thấy dễ chịu hơn, và không cần mẹ phải ở cạnh âu yếm, chơi cùng nữa. Nhiều bé tự mút tay và tự ngủ, không cần mẹ ru hoặc cho bú, điều này rất có lợi vì nếu nửa đêm bé thức giấc thì có thể mút tay và ngủ lại dễ dàng. Khi bé khó chịu hoặc khóc, nhiều bé có thể tự mút tay và nức nở chút xíu rồi nín chứ không cần mẹ dỗ dành.
Nhiều mẹ thích cho bé dùng ti giả chứ không cho bé mút tay. Về cơ bản thì chiếc ti giả cũng có tác dụng làm bé dễ chịu hơn, cũng có thể giúp bé tự ngủ và nín khóc. Nhưng ngón tay vẫn "tiện lợi" hơn, vì ngón tay thì không bị rơi ra khỏi miệng như chiếc ti giả. Hơn nữa, nhai ti giả nhiều cũng có thể làm bé bị đầy bụng (do nuốt không khí vào bụng).
Việc bé mút tay là không có hại. Mút tay không làm răng bé bị mọc lệch như nhiều cha mẹ lo lắng. Hội nha sĩ Hoa Kỳ cho biết: ở hầu hết trẻ em, việc ngậm và mút ngón tay không làm hại gì đến sự phát triển răng và hàm, trừ khi bé vẫn mút tay khi mọc răng vĩnh viễn (thường ở 6 tuổi khi bé mọc răng vĩnh viễn thì các bé cũng không còn mút tay nữa rồi). Tuy nhiên, các nha sĩ cũng lưu ý: nếu bé ngậm ngón tay một cách thụ động (chỉ ngậm thôi, hoặc vừa ngậm vừa ngủ) sẽ có hại nhiều hơn so với những bé ngậm và mút ngón tay một cách chủ động (ngậm và nút nút miệng như đang bú).
Tuy nhiên, bé mút tay cả ngày thì lại không tốt. Trước hết, bé sẽ không còn hào hứng khám phá thế giới xung quanh, không chịu giao tiếp với mọi người, chơi các đồ vật khác ngoài ngón tay. Ngoài ra, mút tay suốt ngày cũng khiến bé giảm thời gian rèn luyện thể chất như tập lẫy, lật, tập trườn bò hoặc rèn những kỹ năng như nắm vật, rướn người lấy đồ vậy,...
Mút tay nhiều có thể khiến vùng cằm, cổ của bé bị nhiễu nước miếng thường xuyên, có thể sinh ra mẩn đỏ. Mẹ chỉ cần giữ tay bé sạch sẽ, thường xuyên lau nước miếng ở cằm của bé (nếu có).
Nếu ngón tay bé bị đỏ và nhăn lại do bé ngậm tay quá nhiều, mẹ cũng đừng lo lắng và áp dụng những "biện pháp mạnh" như là mang bao tay cho bé, quấn chặt tay bé lại để bé không mút tay được nữa. Những "biện pháp mạnh" đó sẽ làm bé tổn thương, thấy hụt hẫng như vừa bị cướp đi 1 người bạn, 1 món đồ bé ưa thích. Thay vào đó, để bé giảm thời gian mút tay, mẹ hãy ở bên cạnh bé, nói chuyện với bé, da tiếp da với bé, tập cho bé nằm sấp, mát-xa cho bé,... vừa để bé làm quen với những hành động khác, vừa "đánh lạc hướng" bé. Khi bé biết lẫy, biết ngồi, trườn, bò, bé sẽ "bận rộn" với những hoạt động mới và không còn mút tay cả ngày nữa.
Với những bé dưới 3 tuổi, mẹ cứ để bé mút tay. Nhưng nếu trên 3 tuổi mà bé vẫn mút tay thì mẹ cần giúp bé "cai ngón tay" dần dần nhé.
