Người xưa có câu, có đức mặc sức mà ăn, ý muốn khuyên nhủ con cháu sống nhân hậu thì làm gì cũng sẽ được thuận lợi.
Đây là câu chuyện có thật về một thanh niên nghèo lập nghiệp. Cậu sinh ra trong một gia đình nghèo khó, cuộc sống thanh đạm. Tuy nhiên cho dù vậy cậu vẫn luôn lạc quan và sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh. Một ngày nọ cả cha và mẹ lần lượt lâm trọng bệnh và nằm liệt giường, cậu thanh niên buộc phải bỏ học để kiếm kế sinh nhai còn phụng dưỡng cha mẹ già.
Một ngày nọ cậu thanh niên ra ngoài để kiếm việc, vốn là người cẩn thận nên cậu vừa đi vừa nhìn đường, vừa quan sát xung quanh. Bỗng dưng cậu nhìn thấy mấy đồng xu rớt trên đường, đường vắng vẻ không có ai nên cậu đã nhặt đồng xu lên với ý định nếu ai mất tiền quay lại cậu sẽ đem trả họ.
Tuy nhiên chờ mãi không có ai tới nên cậu đi tiếp, tới gần một khu vườn rộng. Cậu nghe thấy người làm vườn than phiền khát nước mà không mang gì theo để giải khát. Thấy vậy cậu thanh niên đã dùng số xu nhặt được mua một cốc trà nhỏ mời người làm vườn uống tạm. Người làm vườn cảm ơn cậu bằng những bó hoa tươi thắm.
Cậu thanh niên cầm bó hoa và đi tiếp, qua chợ cậu gặp một số người, họ khen hoa đẹp. Thấy vậy cậu đem tặng luôn bó hoa cho họ, vì “dù sao tôi cũng được tặng thôi”. Nhưng mọi người đều không nỡ lấy không của cậu, ai ai cũng đưa cậu ít tiền. Vậy là cậu có 8 đồng trong túi.
Bỗng dưng trời trở gió, vườn cây nơi cậu đi qua ngập tràn lá và cành cây gãy vì gió mạnh. Ông chủ vườn cây đang cần người dọn dẹp, cậu tới gần và hỏi: “Nếu tôi giúp dọn sạch chỗ này, ông sẽ cho tôi mang hết lá và cành cây về chứ?”
Gia chủ thấy quá hời nên nói luôn: “Cậu cứ việc lấy hết đi”.
Khi cậu thanh niên thu gom lá và cành cây khô, một nhóm trẻ gần đó to tiếng rồi đánh lộn lẫn nhau. Nghe thấy vậy, cậu bèn chạy tới, dùng 8 đồng có trong túi mua kẹo cho chúng và dặn bọn trẻ hãy giảng hòa và yêu thương nhau. Lũ trẻ rất vui sướng vì được cho kẹo, thấy cậu một mình lụi hụi với đống cành và lá cây, bèn hò nhau tới giúp bó lại cho gọn để mang về.
Khi cậu thanh niên chuẩn bị đưa đống cành và lá về nhà, một phụ nữ làm ở căng tin đi qua.
Người phụ nữ nhìn thấy số lá và cành cây bèn thốt lên: “Chỗ này mà dùng để đun thì tốt quá, ít khói, chúng tôi nhiều người bị suyễn mà số củi ở nhà ăn khi cháy bốc khói quá nhiều”.
Cậu thanh niên thấy vậy bèn bảo: “Vậy mời chị lấy đi, tôi cũng không cần lắm đâu”.
