Bà mẹ chồng ham chơi và cái kết đắng lòng dành cho cô con dâu mới sinh

Gần đến ngày sinh, chồng tôi lại phải đi công tác vắng. Nghe tin đó xong, cả buổi tối, tôi ngồi tiu nghỉu như mèo bị cắt tai. Thấy vợ buồn, anh liền động viên:


- Em yên tâm, anh đi vắng nhưng mẹ sẽ lên đây chăm sóc em? Mẹ là y tá đã nghỉ hưu, có mẹ chăm là nhất rồi còn gì nữa.

Ai chẳng muốn lúc vượt cạn có chồng bên cạnh nhưng hoàn cảnh không cho phép thì đành chịu. Tôi quay sang hỏi anh:

- Anh ơi, thế bao giờ mẹ xuống?

- Anh gọi cho mẹ rồi, có gì chiều mai mẹ sẽ có mặt ở đây. Em chỉ phải ở nhà một mình từ sáng mai tới chiều mai thôi.

Nghe chồng nói thế tôi yên tâm đi ngủ. Sáng nay tôi vừa mới đi khám, bác sĩ bảo chưa có hiện tượng gì, ít nhất 3-4 ngày nữa mới sinh. Tôi chửa cũng khỏe mạnh, chân tay không bị phù, còn đi lại ầm ầm, nên ở nhà một mình có nửa ngày cũng không vấn đề gì.

Nhưng mới tới trưa, tôi đã thấy mẹ đẻ tôi đứng ở cửa. Thấy con gái tròn mắt ra nhìn, bà gắt:

- Ơ hay, cái con bé này! không mở cửa cho mẹ vào nhà còn đứng đực ra đấy.

- Sao tự nhiên mẹ lại lên đây? Mẹ chồng con sắp xuống với con rồi. Mẹ để mấy bữa nữa hãy lên.


- Cha bố chị! vừa đi lấy chồng đã quên tôi rồi à. Tôi nhớ chị, tôi lên không được sao? Hai mẹ con đang nói chuyện thì điện thoại của tôi đổ chuông. Vừa nhấc máy tôi đã nghe tiếng mẹ chồng đon đả:

- Như đấy hả con? Con có khỏe không? có thấy trong người có dấu hiệu gì chưa?

- Chưa mẹ ạ?

- À, mẹ bảo này…

- Dạ, có gì mẹ cứ nói ạ!

` - Dì Luyến (em ruột mẹ chồng tôi) bị ốm đang nằm viện. Các con dì thì còn bé, chú thì đi làm xa. Mẹ định lên nhà dì chăm sóc dì ít bữa, sau đó mẹ lên với con có được không?

- Dạ, không sao đâu mẹ! Mẹ cứ lên với dì đi. Ở đây con có mẹ đẻ con rồi.

- Được rồi, thế thì tốt quá! Nhưng có tình hình gì con phải báo cho mẹ đầu tiên nhé! Mà mẹ dặn này, chồng con hay bố chồng con mà gọi điện thì vẫn phải nói là mẹ đang ở đấy chăm con đấy nhé! Con mà nói là mẹ đi chăm dì, bố chồng con lại làm ầm lên đấy!

Tôi nghĩ bụng: đằng nào cũng có mẹ đẻ tôi ở đây rồi, cũng chẳng cần mẹ chồng tôi lên làm gì. Với lại chị gái tôi cũng ở gần, có chuyện gì tôi sẽ ới chị chạy sang. Chẳng ai bằng máu mủ ruột già của mình cả.

Chẳng biết trời xui quỷ khiến thế nào mà mẹ tôi vừa lên ban trưa thì đến tối tôi trở dạ. Vừa thấy vỡ ối, tôi đã gọi điện cho mẹ chồng ngay để phối hợp diễn kịch với bà. Mấy lần, chồng tôi bảo đưa máy cho anh nói chuyện với mẹ, tôi toàn phải nói dối là mẹ chồng tôi chạy đi chỗ nọ, chỗ kia. Sau đó, hỏi anh có nói chuyện với bà ngoại không. Đúng là hú hồn, hú vía!

Cũng may, tôi lấy được ông chồng cả tin, nói gì nghe đấy! Nhưng hết chồng rồi lại đến bố chồng gọi điện, tôi lại phải nói dối ông, nói dối mãi thành quen nên thành ra tôi chẳng thấy ngượng mồm nữa.

Tôi sinh được gần một tuần mà vẫn chẳng thấy tăm hơi mẹ chồng đâu. Tôi gọi điện cho bà để hỏi thăm dì, vì sợ dì ốm nặng thì mẹ bảo rằng dì đang ngủ, dì đi xét nghiệm.

Nhưng người tính không bằng trời tính! Tôi sinh được đúng một tuần thì bố chồng tôi xuống thăm. Vừa nhìn thấy ông, mặt tôi đã cắt không còn gọt máu.

- Nhìn ảnh thằng cu mà con gửi, bố nóng ruột quá phải xuống thăm cháu ngay, chẳng kịp báo gì cho hai mẹ con cả. Sao mà nó giống y như thằng bố nó ngày bé thế không biết. Con đã sinh cho họ Hà một thằng cháu đích tôn kháu khỉnh như vậy, công của con lớn lắm đấy.

Nói xong, ông đi thẳng vào phòng mẹ con tôi nằm để chơi với cháu nội. Nhìn ông cưng nựng thằng bé mà lòng tôi nóng như lửa đốt. Chơi với cháu chán, ông quay sang hỏi tôi:

- Thế mẹ thằng Khoa đâu rồi! Từ lúc đến đây tới giờ bố chưa thấy bà ấy.

Tôi lắp bắp:

- À…à, mẹ con đi chợ.

Nhìn thấy dáng điệu của tôi, ông hỏi ngay:

- Mẹ đi chợ thôi mà sao con ấp úng thế? 11h trưa rồi, sao còn đi chợ?

Đến đây, tôi không thể nói dối được nữa, đành phải nói thật chuyện mẹ chồng tôi đi chăm dì Luyến nằm viện. Nghe đến đây bố chồng tôi ngã ngửa:

- Ai bảo con dì Luyến nằm viện? Hôm qua, chú Tâm, chồng dì Luyến vừa xuống nhà mình chơi, chú ấy bảo cả nhà vẫn bình thường kia mà.


Sau đó, bố chồng tôi hùng hổ gọi điện cho mẹ chồng tôi. Biết không thể nói dối được nữa, bà đành khai thật với chồng là bà đang đi du lịch ở Đà Lạt. Cả tôi và bố chồng đều ngã ngửa trước câu nói của mẹ chồng tôi.

Khi tôi vào buồng cho con bú, mẹ đẻ tôi mới nói thật là chính bà thông gia gọi điện lên nhờ vả. Nghe tới đây, tôi cũng không chịu nổi cách cư xử của mẹ chồng. Nếu bà đã đặt tour đi du lịch và không muốn hủy để chăm con dâu, bà có thể nói thẳng với tôi. Tôi sẵn sàng thuê người giúp việc để bà được đi chơi thoải mái. Đâu cần nghĩ ra nhiều kế như vậy vừa mệt người, vừa mất lòng tin với con cháu!